Dụng cụ thể thao

Sự ra đời của ông đi bộ

Vậy là tôi đi, tôi không còn cảm thấy ngượng ngập nữa mà còn cảm thấy vui thích. Tôi nhận ra rằng, đi bộ là một sự hương thụ và là một niềm hy vọng lớn lao.
Nhìn thấy những người đi xe vội vội vàng vàng, tôi bất chợt cảm thấy họ thật đáng thương. Những người đó cần phải đi xe, chắc chắn là đê đuôi kịp thời gian. Gặp những trường hợp đó, tôi luôn luôn nhường đường cho họ.
Thông qua đi bộ, tôi cảm thấy cơ thế dường như nhẹ đi. Nhưng khi cân thì thấy thế trọng vẫn không có gì thay đối so với trước. Tôi nghĩ rằng, sờ dĩ có cảm giác như vậy là vì tâm lý cảm thấy nhẹ nhõm.
Không chỉ như vậy, công việc hình như cũng có thuận lợi hơn trước. Vừa đi bộ, vừa suy nghĩ, vô hình trung nghĩ ra được một ý hay, hoặc từ trong mớ hỗn tạp của công việc có thê tìm ra được một đầu mối nào đó.
Điều bất ngờ là, đi bộ có thế cải thiện được tâm tính của con người, khiến cho tính tình ổn định lại. Đặc biệt là khi bạn đi một mình trên đường mòn giữa sườn đồi, bạn sẽ phát giác ra rằng, những mối quan hệ không thật hòa thuận giữa người và người trong cuộc sống hàng ngày thật nho nhặt, không đáng để bạn phải quan tâm nhiều. Chính vì thế mà sau này khi gặp phải những vấn đề như vậy, tôi đã lấy thái độ lạc quan khoáng đạt đề cư xử cho đúng đắn.
Do có những thế nghiệm đó, đi bộ làm cho tôi say mê. Có lúc tôi cố ý đi lòng vòng thêm vài noi, đến nỗi người nhà gọi
tôi là “con chuồn chuồn vui ve”, các đống sự thì gọi tôi là “ông đi bộ cua trường đại học Nakakyo”.